Arsenal Áp Đảo Fulham: 3 Yếu Tố Quyết Định Chiến Thắng
Các ông có thấy cái bầu không khí ở Bắc London tối qua nó “lạ” lắm không. Trong khi gã hàng xóm Man City đang phải vò đầu bứt tai với bài toán nhân sự, thì tại Emirates, thầy trò Mikel Arteta lại thong dong như đi dạo trong công viên. Arsenal vùi dập Fulham 3-0 một cách nhẹ nhàng đến mức tôi đồ rằng, thủ thành David Raya chắc đã kịp… đánh một giấc ngủ trưa ngay trong khung gỗ vì chẳng có việc gì để làm.
Nhưng đừng nhìn vào cái tỷ số sau trận 3-0 mà tưởng là chuyện thường. Đằng sau đó là cả một bầu không khí phòng thay đồ đang sục sôi niềm tin vô địch và cả những “drama” ngầm về việc ai mới là ông chủ thực sự của hàng công Pháo thủ.
Khi “Số 7” và “Sát thủ Thụy Điển” biến hàng thủ Fulham thành những gã hề
Ngay từ khi khởi động, Bukayo Saka đã cười rất tươi. Đây là trận đấu thứ 200 của “Starboy” tại Ngoại hạng Anh và có vẻ như cậu nhóc này muốn biến nó thành một đêm diễn thời trang hơn là một trận bóng đá.
Tôi hóng được từ mấy gã chuyên săn tin bóng đá phía sau cầu môn, drama thực sự nằm ở cái tên Viktor Gyokeres. Các ông biết đấy, khi Arsenal chi tiền tấn đưa anh ta về, không ít kẻ đã mỉa mai: “Lại một chân sút từ giải Bồ Đào Nha, liệu có ‘hết date’ sớm không?”. Thế nhưng đêm qua, Gyokeres chỉ mất 45 phút để khiến cả sân Emirates bùng nổ với 2 bàn thắng và 1 kiến tạo, chính thức cán mốc 20 bàn mùa này. Nhìn cái cách anh ta chọn vị trí, hàng thủ Fulham cứ như đang chơi trò “trốn tìm” mà mãi chẳng thấy người đâu.

Sự kết hợp giữa đôi chân lắt léo của Saka và bản năng sát thủ của Gyokeres đã biến hiệp 1 thành một “cơn ác mộng” thực sự cho HLV Marco Silva. Nhìn Silva ngoài đường biên, mặt đỏ gay như vừa ăn phải ớt, tôi thấy thương thay cho gã HLV này. Đội bóng của ông ta chẳng khác nào một “miếng mồi ngon” bị các Pháo thủ xâu xé không thương tiếc.
Khi những con số “vả” vào mặt những kẻ hoài nghi
Đến lúc này, gã đồng nghiệp Lu Đá Bổng bên cạnh tôi lại đẩy gọng kính, miệng lẩm bẩm như tụng kinh khi nhìn vào bảng số liệu: “xG của Arsenal là 2.97, còn Fulham chỉ là 0.43. Tức là ngay cả khi Arsenal có sút bằng chân không thuận, họ vẫn thắng. Thêm vào đó, đến phút 69 mà Fulham mới chỉ có đúng 6 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương? Đó không phải là bóng đá, đó là sự ‘bắt nạt’ có hệ thống.
Việc Declan Rice và Myles Lewis-Skelly bóp nghẹt khu trung tuyến đã khiến xác suất phản công của Fulham gần như bằng không. Do đó, đừng ngạc nhiên khi Raya nhàn hạ. Man City nhìn vào những con số này chắc chắn đang phải toát mồ hôi hột vì cái hiệu suất ‘sát thương’ kinh hoàng mà Arsenal đang duy trì!”.
Mikel Arteta và chiếc “ghế xoay” đầy quyền lực
Cái hay của Arsenal lúc này không chỉ nằm ở những ngôi sao, mà nằm ở cái cách Arteta “xoay tua” nhân sự mà sức mạnh không hề giảm sút. Ông thực hiện tới 5 sự thay đổi, tung cả những cái tên trẻ măng như Max Dowman vào sân mà hệ thống vẫn vận hành trơn tru như một cỗ máy đã được tra dầu kỹ lưỡng.

Người ta thường bảo Arteta đang ngồi trên chiếc ghế nóng, nhưng tôi thấy ông ấy đang ngồi trên một “chiếc ghế xoay” đầy quyền lực thì đúng hơn. Xoay đến đâu, thắng đến đó. Sự trở lại của Calafiori càng làm cho hành lang cánh của Arsenal trở nên bất khả xâm phạm. Áp lực vô địch dường như không làm đôi chân của các cầu thủ trẻ run rẩy, mà ngược lại, nó còn là liều thuốc kích thích khiến họ chơi bóng tự tin hơn bao giờ hết.
Lịch sử cũng chẳng đứng về phía Fulham khi họ đã có mạch 32 trận toàn hòa và thua tại Emirates. Khi bàn mở tỷ số đến ngay từ phút thứ 9, tôi đã thấy vài cổ động viên Fulham lẳng lặng đứng dậy ra về. Họ hiểu rằng, trong một ngày mà Pháo thủ thăng hoa, việc tìm kiếm một bàn danh dự cũng khó hơn cả việc lên trời.
Kết luận
Chiến thắng 3-0 trước Fulham là một thông điệp đanh thép. Arsenal không chỉ muốn thắng, họ muốn thắng “đẹp” và thắng “dễ” để tiết kiệm sức cho những trận đánh lớn phía trước. Cơn ác mộng hụt hơi ở những mùa giải trước dường như đã bị gạt bỏ hoàn toàn. Dẫu vậy, cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh vốn dĩ là một cuộc đua marathon đầy cạm bẫy.


