Cả Thế Giới Dè Chừng Simeone Nhưng Ronaldo Chẳng Ngán

Các ông có bao giờ tự hỏi, trong phòng thay đồ của Atletico Madrid, cái tên nào là “cấm kỵ” nhất không? Không phải Real Madrid, cũng chẳng phải Barcelona đâu. Đó là một cái tên mà mỗi khi vang lên, cả hệ thống phòng ngự thép của Diego Simeone bỗng dưng… rùng mình. Vâng, Nam Niu đang nói về Cristiano Ronaldo gã sát thủ mà dường như sinh ra chỉ để làm một việc duy nhất: Phá tan nát cái “khối bê tông” mà Simeone đã mất cả thập kỷ để nhào nặn.

Hãy cùng tôi đột nhập vào hậu trường của những đêm Champions League đầy ám ảnh để xem tại sao “Gã đồ tể” Simeone lại phải chịu thua trước một “số 7” vĩnh cửu.

Khi pháo đài thép bỗng hóa… nhà giấy

Trong thế giới bóng đá, nếu phải chọn ra một HLV có tính cách “lì lợm” và “máu chiến” nhất, đó chắc chắn là El Cholo. Simeone không xây dựng đội bóng, ông xây dựng một đạo quân. Atletico Madrid là nơi mà hơi thở của đối thủ bị bóp nghẹt, nơi mà những Messi hay Lewandowski cũng có lúc phải nản lòng trước những cú tắc bóng cháy sân của Godin hay Gabi.

Thiên tài chiến thuật Simeone vẫn có điểm yếu 
Thiên tài chiến thuật Simeone vẫn có điểm yếu 

Nhưng các ông ạ, bóng đá luôn có những ngoại lệ đầy phi lý. Giữa cái không khí đặc quánh sự thù địch tại Metropolitano, Ronaldo xuất hiện như một “bóng ma”. Anh ta không cần cầm bóng nhiều, không cần rê dắt hoa mỹ. Anh ta chỉ cần một tích tắc mất tập trung của hàng thủ, một pha bật nhảy cao hơn cả xà ngang, và bùm! Pháo đài của Simeone đổ sụp như một căn nhà giấy trước cơn bão.

Những con số biết “xát muối” vào lòng người

Tôi có nghe mấy gã trợ lý của Atletico rỉ tai nhau, trong những buổi họp chiến thuật, Simeone có thể nói về mọi thứ, nhưng tuyệt nhiên rất hạn chế nhắc lại những cú hat-trick. Tại sao? Vì trong suốt triều đại của ông, chỉ có 4 cú hat-trick được ghi vào lưới Atletico ở các đấu trường lớn. Và điều nực cười đến mức cay đắng là cả 4 lần đó đều gọi tên… Cristiano Ronaldo.

Lionel Messi vĩ đại là thế, ghi bàn vào lưới Atletico như ăn cơm bữa nhưng chưa bao giờ lập được hat-trick trước hệ thống của Simeone. Vậy mà Ronaldo, từ màu áo trắng Real đến màu áo sọc Juventus, cứ hễ gặp Atletico là lại “vác túi” đựng bóng mang về. Đó không còn là bóng đá nữa, đó là sự trừng phạt về mặt bản sắc!

Ronaldo là cái tên gây ám ảnh cả một thế hệ
Ronaldo là cái tên gây ám ảnh cả một thế hệ

Đến đây, tôi thấy gã đồng nghiệp Lu Đá Bổng bên cạnh đang hắng giọng. Gã đẩy gọng kính, xoay cái màn hình đầy những biểu đồ xanh đỏ về phía tôi rồi nói: 

“Này Nam Niu, ông đừng chỉ mải mê kể chuyện tâm linh mà bỏ quên cái logic toán học đầy nghiệt ngã này. Thêm vào đó, hãy nhìn vào sự tương khắc về lối chơi: Atletico phòng ngự theo khối (zonal marking), nhưng Ronaldo lại là ông vua của việc chiếm lĩnh ‘khoảng trống mù’ (blind side). Hơn thế nữa, tại Champions League, cứ hễ gặp CR7 là tỉ lệ thủng lưới của Atletico tăng vọt lên 250% so với trung bình các trận khác.

Tuy nhiên, đỉnh điểm của sự phũ phàng nằm ở trận lượt về năm 2019. Simeone thắng 2-0 lượt đi và ăn mừng kiểu ‘cojones’ (đầy máu lửa). Do đó, xác suất lội ngược dòng của Juventus lúc đó chỉ là 12%. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, khi đối đầu với kẻ sở hữu chỉ số ‘Big Game Mental’ (Bản lĩnh trận lớn) đạt mức 9.9/10 như Ronaldo, thì mọi thuật toán đều trở nên vô nghĩa. Ba bàn thắng trong một đêm tại Turin đã chính thức biến cử chỉ ăn mừng của Simeone thành một trò cười cay đắng nhất lịch sử giải đấu!”.

“Gót chân Achilles” và nỗi đau mang tên Lisbon – Milan

Gã Lu Đá Bổng nói đúng, Ronaldo chính là “gót chân Achilles” của đế chế Simeone. Đêm chung kết Lisbon 2014, Atletico đã chạm một tay vào cúp ở phút 90+2. Nhưng rồi định mệnh gọi tên Real và Ronaldo là người chốt hạ bằng cú đá phạt đền rồi cởi áo ăn mừng ngạo nghễ.

Ronaldo chính là "gót chân Achilles" của đế chế Simeone
Ronaldo chính là “gót chân Achilles” của đế chế Simeone

Hai năm sau tại Milan, lại là Ronaldo bước lên thực hiện cú sút luân lưu quyết định. Nhìn cái cách Simeone đứng bất động bên đường pitch, người ta thấy rõ một sự bất lực đến cùng cực. Ông có thể điều khiển cả trận đấu bằng những toan tính tỉ mỉ, nhưng ông chưa bao giờ “giải mã” được cái gã mang áo số 7 kia.

CR7 không sợ những tiếng la ó tại Wanda Metropolitano, không sợ những cú tắc bóng của Koke. Với anh ta, hệ thống của Simeone không phải là một bức tường, mà là một bài toán đã có lời giải sẵn trong túi quần.

Kết luận

Nhìn lại lịch sử, Diego Simeone sẽ mãi là một biểu tượng của tinh thần thực dụng, người biến Atletico thành một thế lực đáng gờm nhất châu Âu. Nhưng song song với đó, lịch sử cũng sẽ ghi danh Ronaldo như một “kẻ phá hủy hệ thống” vĩ đại nhất.

Di sản của El Cholo rực rỡ thật đấy, nhưng nó luôn thiếu đi mảnh ghép hoàn hảo tại Champions League – thứ mà có lẽ Ronaldo đã mang đi và giấu biệt ở một nơi nào đó rồi. Liệu sau này, khi cả hai đều đã giải nghệ, Simeone có còn giật mình tỉnh giấc giữa đêm khi mơ thấy cái bóng áo số 7 đang bật nhảy trên không trung?

Các ông nghĩ sao? CR7 là “thiên địch” của Simeone hay chỉ là do Atletico quá đen đủi mỗi khi đối đầu với siêu sao này?