Giấc Mơ Ăn 4 Tan Vỡ, Arsenal Đối Mặt Sự Thật Phũ Phàng
Chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần, giấc mơ hồng rực rỡ của Arsenal đã bị thực tại tạt cho hai gáo nước đá lạnh toát. Đầu tiên là “nhát dao” từ Man City tại Carabao Cup, và mới nhất, Southampton – một đội bóng đang chơi ở giải hạng Nhất đã chính thức tiễn thầy trò Mikel Arteta rời khỏi FA Cup ngay tại tứ kết.
Cái sân St Mary’s đêm qua không khác gì một sàn diễn kịch nghệ, nơi mà những “diễn viên” triệu đô của Bắc London bỗng chốc quên sạch kịch bản vô địch.
Khi “Giáo sư trẻ” bị bắt bài bởi một đội hạng Nhất
Các ông biết không, thứ đáng lo nhất không phải là trận thua mà là cách Arsenal bị thua. Cả mùa giải này, chúng ta ca ngợi Arteta như một bậc thầy của những tình huống cố định và lối chơi “tra tấn thể lực”. Arsenal thường biến trận đấu thành một cuộc chiến tiêu hao, cứ lầm lũi gây áp lực cho đến khi đối thủ kiệt sức thì thôi.

Nhưng Southampton đã chứng minh cho cả thế giới thấy: Đừng có sợ Arsenal! Thay vì lùi sâu tử thủ để chờ chết, họ dũng cảm lao thẳng vào mặt các pháo thủ mà đấm. Bàn mở tỷ số của Ross Stewart là một ví dụ điển hình cho sự “ngáo ngơ” của các ngôi sao. Đội trưởng Martin Odegaard vốn được coi là bộ não của đội lại có một cú giật gót điệu đà nhưng… lỗi lòi ra. Để rồi sau đó, hàng thủ triệu bảng mà đứng đầu là Ben White lại mắc sai lầm phán đoán điểm rơi trái bóng như một cầu thủ nghiệp dư.
Nhìn cái cách Shea Charles ấn định tỷ số 2-1 ở cuối trận, tôi thề là tôi thấy Mikel Arteta đứng ngoài đường pitch mà mặt tái mét đi. Chiếc ghế của ông ấy lúc này không chỉ nóng như nồi lẩu đâu, mà nó đang bốc hỏa thực sự vì áp lực từ cái bóng của “cú ăn bốn” vừa tan thành mây khói.
“Bệnh viện” Emirates và những lỗ hổng không lời giải
Công bằng mà nói, Arsenal thua cũng vì cái “vận đen” chấn thương nó đeo bám như đỉa. Thiếu Declan Rice, tuyến giữa của Arsenal mỏng manh như tờ giấy, chẳng ai đánh chặn, chẳng ai cầm nhịp. Thiếu Bukayo Saka, hành lang cánh của pháo thủ mất hẳn đi cái sự đột biến “chết người” thường thấy.
Giữa một bầu không khí u ám như đưa tang trong phòng thay đồ, điểm sáng duy nhất có lẽ là cậu nhóc 16 tuổi Max Dowman. Nhìn cậu nhóc này đá, tôi lại thấy le lói một chút hy vọng. Nhưng hỡi ôi, một mình “măng non” thì làm sao gánh được cả một “rừng cây” đang héo rũ vì quá tải.

Thấy tôi ngồi than thở, Lu Đá Bổng – gã mọt số lạnh lùng của SoiNoi lại đẩy gọng kính, ném cho tôi một cái tệp Excel khiến tôi rùng mình:
“Dữ liệu của tôi chỉ ra rằng khi thiếu Rice, xác suất Arsenal bị phản công thành công tăng thêm 28.4%. Chỉ số kiểm soát không gian của hàng thủ trận này thấp kỷ lục, chỉ đạt 41% – tương đương với một đội bóng đang trụ hạng. Đặc biệt, sai lầm của Odegaard có xác suất dẫn đến bàn thua là 85% trong môi trường pressing tầm cao. Nếu Arteta không thay đổi thuật toán phòng ngự trước Sporting CP tại Champions League, xác suất họ trắng tay hoàn toàn trong tháng 4 này là 55.2%”.
Lời đáp trả của Arteta
Trước áp lực kinh khủng từ truyền thông, Mikel Arteta vẫn cố giữ cái vẻ “tĩnh lặng giả tạo”. Ông ấy bảo: “Ai đó phải chịu trách nhiệm, và đó là tôi”. Nghe thì rất bản lĩnh, nhưng sau đó là một lời cảnh cáo ngầm tới các học trò: “Hãy nhìn vào gương, chấp nhận thực tại đi”.
Arteta yêu cầu các học trò phải duy trì tốc độ và năng lượng ở mức cao nhất. Nhưng các ông ơi, máy móc còn cần tra dầu, huống chi là con người. Arsenal đang tiến vào giai đoạn khốc liệt nhất với một đội hình sứt mẻ và tâm lý đang lung lay dữ dội.

Phía trước là “chảo lửa” Lisbon gặp Sporting CP tại Champions League, và xa hơn là trận “chung kết cuộc đời” với Man City tại Etihad vào ngày 19/4. Nếu không nhanh chóng lấy lại sự sắc sảo, cái khoảng cách 9 điểm ở Ngoại hạng Anh cũng chỉ là một con số phù du trước nanh vuốt của Pep Guardiola.
Kết luận
Arsenal đang đứng trước ngưỡng cửa thiên đường, nhưng cũng chỉ cách vực thẳm một bước chân. Họ cần sự tươi mới, cần một “cú hích” về tư duy chơi bóng thay vì cứ rập khuôn cái bản thiết kế đã bị các đối thủ từ Man City đến Southampton giải mã thành công.
Liệu Pháo thủ có đủ tầm vóc để đứng dậy sau hai cú tát liên tiếp hay đây sẽ là khởi đầu cho một cuộc sụp đổ dây chuyền mang tên “tháng Tư đen tối”.