Mohamed Salah – “Vị Vua” Không Ngai Và Lời Chia Tay Cay Đắng
Mới đây, Anfield không chỉ chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế tại Champions League mà còn là chứng nhân cho sự lụi tàn của một huyền thoại. Nhìn cái cách Mohamed Salah lững thững bước trên thảm cỏ trong trận thua PSG, Nam Niu thề là tim nhiều fan The Kop như bị bóp nghẹt. Không phải vì thua trận, mà vì họ nhận ra người hùng của mình giờ đây trông chẳng khác nào một vị vua đã bị tước vương miện, đang cố đi tìm lại ánh hào quang trong vô vọng.
Bầu không khí trong đường hầm sau trận đấu, tôi hóng được là nó lặng ngắt đến đáng sợ. Không có những màn tranh cãi nảy lửa, chỉ có cái thở dài của Arne Slot và ánh mắt lảng tránh của Salah. Triều đại của “Vị vua Ai Cập” tại vùng Merseyside đang khép lại theo cái cách mà chẳng ai muốn: Nhạt nhòa, mệt mỏi và đầy nuối tiếc.
Khi “Kế hoạch B” của Arne Slot trở thành thảm họa
Chuyện gì đã xảy ra với Mohamed Salah khi một cầu thủ từng là nỗi khiếp sợ của cả châu Âu lại phải ngồi dự bị trong cả hai lượt trận đi và về trước PSG? Arne Slot – một gã thực dụng đến mức lạnh lùng đã nhìn thấy thứ mà chúng ta không muốn thừa nhận: Salah đã hết pin.

Khi Hugo Ekitike dính chấn thương và rời sân bằng cáng, cả sân Anfield nín thở chờ đợi Salah vào sân để viết nên một chương mới cho “phép màu Anfield”. Nhưng hỡi ôi, hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng cay đắng. Mohamed Salah vào sân không phải để cứu rỗi, mà để phơi bày sự thật rằng thời gian là kẻ thù không thể đánh bại. Anh mất hút giữa dàn sao trẻ trung của PSG, chạy không lại Dembele, mà đột phá thì lại bị Marquinhos “bỏ túi” dễ dàng.
Những khoảnh khắc “lóe lên rồi tắt ngóm”
Công bằng mà nói, Mohamed Salah vẫn có một đường chuyền sắc như dao cạo cho Konate, nhưng thủ thành Safonov chắc là do “ăn gan hùm” nên đã cản phá tất cả. Ngoài khoảnh khắc hiếm hoi đó, anh hoàn toàn “tàng hình”.
Người ta bắt đầu xì xào về việc tại sao Arne Slot lại để anh ngồi dự bị ở Parc des Princes. Giờ thì ai cũng hiểu. Slot đang ngồi trên chiếc ghế nóng hơn cả nồi lẩu Thái, ông không thể đánh cược tương lai đội bóng vào một cầu thủ chỉ còn thi đấu bằng cái danh hiện tại. Áp lực từ truyền thông Anh quốc đang đổ dồn vào Salah, người ta bắt đầu dùng những từ ngữ như “hết thời”, “nhạt nhòa” để nói về anh. Đau lòng thật, nhưng đó là bóng đá đỉnh cao.

Đến lúc này, gã đồng nghiệp Lu Đá Bổng bên cạnh tôi đang gõ phím côm cốp, cái màn hình đầy những biểu đồ nhiệt (heatmap) đỏ loét của Mohamed Salah trông chẳng khác gì một bảng thông báo… hết pin. Gã đẩy gọng kính, cười khẩy một cái rồi xoay màn hình sang phía tôi như muốn nói: “Đừng dùng tình cảm để bào chữa cho sự thật phũ phàng này nữa! Hãy nhìn vào chỉ số ‘Dribble Success’ (Rê bóng thành công) của Salah: 0%. Đúng, là 0% tròn trĩnh! Hơn thế nữa, quãng đường di chuyển của cậu ấy trong 30 phút trên sân còn ít hơn cả thủ môn Safonov của PSG.
Tuy nhiên, điều đáng báo động nhất chính là tốc độ bùng nổ (Sprinting speed) của Mohamed Salah đã sụt giảm tận 15% so với mùa trước. Do đó, việc Arne Slot cất Salah trên ghế dự bị không phải là trừng phạt, mà là một quyết định chuyên môn cực kỳ sáng suốt dựa trên dữ liệu thực tế. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, khi một cầu thủ đang hưởng lương cao nhất CLB mà lại có chỉ số ‘Impact’ (Tác động trận đấu) thấp hơn cả một cầu thủ trẻ như Ngumoha, thì ngày chia tay vào tháng 6 tới là điều tất yếu thôi”.
Cái kết buồn và những lựa chọn thu hẹp
Những con số của gã Lu Đá Bổng luôn lạnh lùng như cái cách Mohamed Salah rời sân. Việc Salah chia tay Liverpool vào tháng 6 khi hết hợp đồng giờ đã là “đinh đóng cột”. Không còn là đồn đoán, không còn là thương lượng. Đây là một đoạn kết đã được định sẵn cho một mối tình đại mỹ nhưng đang dần trở nên gượng ép.

Lựa chọn của Mohamed Salah giờ đây đang hẹp dần. Đỉnh cao châu Âu có lẽ đã xa tầm tay và viễn cảnh anh sang Saudi Arabia để dưỡng già, đếm tiền và thi đấu ở một nhịp độ chậm hơn đang trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anfield sẽ nhớ anh, nhưng là nhớ về một Salah của những năm 2019 rực lửa, chứ không phải một Salah “không còn chút năng lượng”.
Kết luận
Bóng đá vốn dĩ khắc nghiệt như thế đấy anh em ạ. Bạn có thể là người hùng trong mắt hàng triệu người hôm nay, nhưng ngày mai bạn có thể trở thành “tội đồ” của sự chậm chạp. Mohamed Salah rời Liverpool không có kèn có trống, không có màn nâng cúp Champions League cuối cùng, chỉ có cái cúi đầu lặng lẽ trước khi biến mất vào đường hầm.
Câu chuyện này chắc chắn sẽ còn tiếp diễn với những màn tri ân ở các trận đấu cuối tại Ngoại hạng Anh, nhưng vết sẹo tại Champions League sẽ còn ám ảnh các fan The Kop rất lâu nữa.